Vụ án đâm kim khâu lốp và nỗi đau của 2 người phụ nữ
(Dân trí) - Bị tòa tuyên án 12 năm tù giam, bị cáo Duân đã đổ gục ngay tại vành móng ngựa. Một bản án có nhiều ý kiến trái chiều bởi các tình tiết liên quan đến vụ án chưa được làm rõ... Đọng lại sau phiên tòa là nỗi đau của 2 người phụ nữ.

Lĩnh 12 năm tù giam, bị cáo đổ gục
Đứng trước vành móng ngựa nhìn người chồng từng có với nhau 2 mặt con thản nhiên thừa nhận có quan hệ bất chính với chị Thanh và có đứa con riêng, bị cáo Duân đã khóc. Mặt đỏ bừng, Duân cúi xuống đưa tay quệt ngang dòng nước mắt đang trào ra.
Theo lời khai của Duân, khi biết chồng mình (anh Lê Mạnh Hồng) có con riêng với chị Thanh, mỗi lần nghe 2 người nói chuyện với nhau qua điện thoại xong là gia đình Duân lại “cơm chẳng lành canh chẳng ngọt” và tình cảm vợ chồng càng ngày càng rạn nứt.
“Để hạnh phúc gia đình khỏi vỡ tan, tôi đã yêu cầu chị Thanh chấm dứt ngay mối quan hệ với chồng mình nhưng hai người vẫn thường xuyên liên lạc với nhau” - bị cáo Duân cho biết.
Cho dù đó là vô thức (vì bức xúc) thì hành động giết hại cháu Nguyễn Nhật Minh của Duân bằng kim khâu lốp là quá dã man, không thể chấp nhận và pháp luật, xã hội không thể tha thứ thể hiện qua bản án 12 năm tù giam.
Cùng cảnh phụ nữ, người hiểu Duân hơn ai hết có lẽ chính là mẹ nạn nhân - chị Nguyễn Thị Thanh bởi chị Thanh cũng từng nếm trải “trái đắng” khi để người chồng đã có với nhau một mặt con vuột khỏi tay mình đi với người phụ nữ khác.
Vì phần nào “thông cảm” cho bị cáo, ngay tại tòa chị Thanh đã xin xử nhẹ cho bị cáo Duân. Khi tòa đề nghị chị Thanh đưa ra mức bồi thường nếu chứng minh được để HĐXX xem xét thì chị Thanh chỉ im lặng!
Nhiều người cho rằng, trong vụ án này, công bằng mà nói chị Thanh cũng có phần lỗi của mình bởi chị đã xâm hại hạnh phúc gia đình người khác theo pháp luật hôn nhân gia đình nên việc chị này xin tòa giảm nhẹ hình phạt cho bị cáo cũng là điều nên làm.

Chiếc kim khâu lốp - tang vật quan trọng của vụ án vẫn chưa được làm rõ tại tòa.
Tại phiên tòa, bị cáo Duân nhanh chóng thừa nhận toàn bộ hành vi phạm tội giết người của mình theo cáo trạng truy tố nhưng bị cáo cho rằng đó là hành động bột phát trong khi nghe điện thoại và bị chồng chửi.
Duân nói, bị chồng chửi qua điện thoại nên đã “sực nhớ” ra chiếc kim khâu lốp trên bàn bếp ga rồi vạch mũ đâm vào đầu cháu Nhật Minh (Duân đang bế cháu Minh). Về việc này, vị Hội thẩm truy, bị cáo đã biết có kim khâu lốp ở đây từ bao giờ mà sực nhớ?
Hơn nữa sau khi “ra tay”, Duân cũng đủ bình tĩnh để đội lại mũ cho cháu (nhằm che đi vết thương), trả bé Minh lại cho người nhà chị Thanh rồi bước lên xe định tẩu thoát.
Tại bút lục của cơ quan CSĐT, Duân khai, chiếc kim khâu lốp (vật chứng đặc biệt quan trọng của vụ án) do Duân nhặt được tại nhà chị Thanh. Tại tòa khi thẩm vấn Duân cũng khẳng định điều đó nhưng chị Thanh đã bác bỏ vấn đề này vì cho rằng “không bao giờ có kim khâu lốp trong nhà”.
Tuy nhiên cả quá trình điều tra và tại phiên tòa sơ thẩm vấn đề này đã không được làm rõ. Giả thiết, nếu chiếc kim khâu lốp được Duân mang sẵn đi từ nhà và với mục đích giết hại bé Minh thì có lẽ bản án 12 năm tù giam dành cho Duân có lẽ còn quá nhẹ.
Hồng Ngân
Nguồn Dân Trí
Article Source: http://www.nguyenhien.net/authors/12/thanh-ha





