(Dân trí) - Nhiều chông gai, trắc trở, em đã thử lường trước, nhưng cũng không ngờ con đường anh chọn lại gập ghềnh đến thế.
(Dân trí) - Hai người phụ nữ cùng sống dưới một mái nhà không nhất thiết lúc nào cũng phải tranh cãi nhau. Nhưng muốn thế, cần có tình yêu thương, sự nỗ lực cũng như lòng kiên nhẫn từ cả hai phía.
“Ghế ngồi có phải chỗ đặt mũ bảo hiểm đâu. Sao anh lại vứt giày ở đây, phải xếp ngay vào tủ. Cái xe máy nữa, chềnh ềnh chắn cả lối đi…” - anh Phú phải nghe ngay một bài “trường ca” khi vừa bước chân về nhà.
Anh vặn vòi nước thật to, muốn gột sạch mùi da thịt đàn bà và đôi mắt đen ấy. Chị nằm trong phòng, tiếng nước xối làm tim chị thắt lại, những giọt nước mắt cay đắng ứa ra.
Những bức ảnh chụp tại lớp dạy bơi cho trẻ em tại Anh cho thấy, không có ai là quá trẻ để học.
(Dân trí) - Từ ngày có cháu nhà ông bà Đức nhộn nhịp hẳn. Đã nghỉ hưu cả nên ông bà càng có điều kiện chăm. Sợ con dâu vất vả, kém sữa nên đêm cháu quấy họ thay nhau bế ẵm và dỗ dành, thành ra thằng bé bện ông hơn cả mẹ.
Cứ khi nào có bóng đá, chị Vân lại cảm thấy mình là người phụ nữ “cô đơn nhất thế giới”. Lý do thật đơn giản: Nếu có bóng đá, chồng chị và hai cậu con trai sẽ dán mắt vào ti vi, chả thèm để ý gì đến sự hiện diện của chị cả.
Linh vừa trở về sau chuyến đi biển cuối tuần với Khải. Linh đã ly hôn, có đứa con gái lên sáu. Khải cũng chia tay vợ ba năm rồi, có con trai lên năm, đang sống với mẹ.
Cứ ngỡ cuộc đời hoa lá một tý cho vui, ai ngờ hậu quả tày đình: tôi có một đứa con rơi vào lúc sắp nghỉ hưu. Đời em cũng vì tôi mà lỡ dở. Và tôi, từ nay đến hết cuộc đời, chắc không được một phút nào thanh thản!
(Dân trí) - Con là “thằng giống” của cụ nội. Cụ hay nựng nịu con và gọi như vậy. Mỗi lần con hắt xì hơi cụ lại đọc một tràng: “Sức khỏe, sống lâu, già đầu, hói trán, bán không ai mua, cụ cháu mang về làm giống”.