Một thoáng “quê” trên cầu Long Biên huyền thoại
(Dân trí) - Khoảng không gian bao la mênh mông sông nước khiến những nhịp cầu huyền thoại cong cong uốn lượn duyên dáng càng trở nên đẹp hơn. Trên những nhịp cầu đó, hình ảnh một chợ quê nhộn nhịp được tái hiện lại sinh động và chân thật hơn bao giờ hết.
Trời vào hè, cái nắng oi ả ôm lấy Hà Nội không chút ngần ngại. Những lúc tiết trời như thế này, người ta chỉ thèm cảm giác được đi dạo trên những cây cầu hoặc đứng trước một không gian thoáng đãng mà hít hà và lắng nghe tiếng gió trời ùa vào lòng nghe mát rượi. Có lẽ cũng chính vì lý do đó mà những cây cầu luôn đông người đứng hóng gió vào tầm chiều, khi cái nắng đã bớt gay gắt hơn.

Cầu Long Biên huyền thoại trong ánh hoàng hôn
Tôi đã có nhiều lần được đi trên những nhịp cầu Long Biên để sang Gia Lâm. Khi còn là một cô bé học trung học, thỉnh thoảng tôi vẫn thường đạp xe đạp đi trên những nhịp cầu này. Khi đó, cầu Long biên chỉ dành cho xe đạp và những phương tiện thô sơ khác. Những lúc như vậy, khi đến giữa cầu, bao giờ tôi cũng dừng lại một chút và đứng nép vào khoảng hõm để hóng gió và ngắm nhìn dòng sông Hồng những khoảnh khắc yên ả.
Điều làm tôi luôn cảm thấy thú vị khi đi trên cây cầu này chính là cảm giác được ngắm nhìn hình ảnh một chợ quê giữa phố thị. Chợ khi đó chỉ đơn giản với vài người bán ngô, khoai và sắn, những sản vật mà người dân bãi nơi đây trồng được và đem bán. Có lẽ do sống giữa thành phố ồn ào, hiếm khi có cảm giác được thưởng thức những món quà dân dã của đất trời nên những hàng quán nơi đây chỉ vừa dọn ra một lúc thôi đã bán hết sạch.

Chợ quê trên một nhịp cầu Long Biên
10 năm trôi qua, cầu Long Biên giờ đã được thay da đổi thịt. Cầu được đổ bê tông và dành cho cả xe máy đi lại. Vậy nhưng, chợ quê thì vẫn còn đó, có thay đổi chăng thì cũng chỉ là sự xuất hiện thêm của vài hàng bán đồ ăn theo mùa. Những ngày hè nóng nực, bạn sẽ thấy nơi đây có thêm vài hàng nước mía để phục vụ khách đứng hóng gió. Hay vào những ngày đông lạnh giá, nơi đây thoang thoảng mùi hương của khoai nướng ngọt bùi và ngô nướng dẻo mềm để phục vụ những cô cậu thanh niên thích đồ “nhà quê”.
Vào tầm chiều, mặt trời chỉ còn là một vầng sáng đỏ rực hắt thứ ánh sáng huyền hoặc xuống mặt sông Hồng. Gió nơi đây lùa mát lộng làm bay những tà áo dài duyên dáng, chợ quê lại trở nên đông và nhộp nhịp hơn. Bên này bán những bắp ngô nếp ngậm sữa mới được bẻ dưới bãi lên, bên kia lại là những mớ rau tươi được nuôi dưỡng bởi phù sa sông Hồng, những con cá tươi được những người dân chài đánh bắt cũng có mặt ở đây.
Tất cả những mặt hàng đó được bày đơn giản trên những chiếc mẹt hay đựng trong thúng, vậy là thành chợ quê. Tiếng người mua bán nhộn nhịp nhưng chẳng mấy ai mặc cả vì giá bán các loại mặt hàng ở đây đã hết sức rẻ. Hơn nữa, chẳng ở đâu, bạn lại có thể mặc sức chọn lựa đồ, ưng ý thì lấy, mà không ưng thì cũng chẳng sao.

Những mớ rau tươi cũng là mặt hàng thường xuyên của “chợ” cầu Long Biên
Người bán hàng ở đây có những nụ cười hiền hậu thân thiện, họ không mời mọc cũng chẳng đon đả. Chẳng hiểu tự bao giờ, chính những con người đó đã góp phần tạo nên một nét văn hóa đẹp và họ trở thành một phần của cây cầu Long Biên huyền thoại.
Đã từ rất lâu, tôi có thói quen dành khoảng thời gian rảnh rỗi của mình để thong dong trên những nhịp cầu ký ức, ngắm nhìn thủ đô yên bình qua lăng kính của buổi hoàng hôn.
Tôi yêu những khoảnh khắc như vậy, yêu những chợ quê không ồn ào, yêu những nụ cười hồn hậu và yêu cả những thứ mặt hàng được người dân bãi sống ở ven sông Hồng vất vả làm ra. Tình yêu đó có tên là gì tôi cũng không biết, chỉ hiểu rằng, có lẽ nếu một ngày nào đó phải xa Hà Nội, thì cầu Long Biên và hình ảnh phiên chợ quê này sẽ là một phần ký ức trong hành trang mà tôi mang theo.
Bảo Anh
Nguồn Dân Trí
Article Source: http://www.nguyenhien.net/authors/22/xuan-lich





